04062008 :: Lẽ…

Đi vòng vòng công tác 2 ngày mệt xì khói, mới có một buổi sáng tạm gọi là thảnh thơi… không có lịch công tác, không có lịch hẹn khách hàng… không có và không có… Chẳng biết nên buồn hay nên vui khi được nghỉ ngơi trong một ngày làm việc như thế…

Cũng lạ… ngày thứ 2 đi công tác xa… ở một cái vùng gọi là cùng cực của Thành phố Hồ Chí Minh. Mang tiếng là thành phố nhưng mà nó đúng với cái chân lý huyện vùng ven… chỉ biết ăn chơi. Cái đường có 20Km mà hơn 200 cái quán nhậu, 100 cái quán internet. Dữ hông??? Ở cái nơi mình đến công tác là một Khu công nghiệp lớn nhất Thành phố Hồ Chí Minh… tiền gọi là cả tỉ… sẵn sàng bỏ cả triệu đô-la để mua vài chiếc xe… thế mà không dám bỏ vài trăm ngàn mua một cái pờ-rin-tơ cho văn phòng. Hồ sơ có một vài điểm cần chỉnh sửa… thế là phải lấy xe chạy ra lộ cái… đi gần 10km thấy tiệm internet không… nhưng chẳng có chỗ nào có máy in… người thì ngồi nhóc trong các tụ điểm đó… tính quay đầu đi về nhưng liều cú chót chạy thêm 100m thì thấy một cái tiệm chụp hình có cái máy in, vào năn nỉ nhờ in giùm… giá in một tờ bằng giấy của mình là 500 đồng. Hồ sơ tổng cộng là 84 tờ… cũng may là chỉ có 84 tờ và giấy của mình. Đang in thì máy in hết mực… ngộ biến tùng quyền phải quay đầu sang photo những cái đã in… giá tương tự… Hic… đúng là ở xứ mù thằng chột làm vua… Lẽ thường là thế… Cũng may còn có cái tiệm chụp hình… không có nó chắc chạy về tới Sài Gòn in luôn quá. Đúng là có duyên. Nhờ đó mà mình và anh Dũng phát minh ra một câu nói mới: “Quay đầu là đi tiếp” Vì thường phải quay đầu xe tấp vào các tiệm internet để hỏi và sau đó lên xe đi tiếp.

Buổi trưa xong việc mời người ta đi ăn tiệc… Chết ở đây… Đúng là có duyên với con bé Agnes và ông Daniel. Nhậu bình thường chẳng sao… phải đưa giùm 2 người đó về khách sạn ở tít tắp sân bay… ngồi xe tới uỷnh lúc nào hông hay… mở mắt ra là về tới công ty. Hic… quả báo… cái tội lanh chanh.

Làm một phát những 15 tiếng đồng hồ… dậy là đầu nhức băng băng… Thế là đã bắt đầu một tuần mới vào ngày thứ 3 vì ngày thứ 2 chỉ là đi vòng vòng và ăn nhậu.

Mà cái đầu nó không biết nghe lời thì phải… chỉ nhức có nửa cái… ngồi làm việc cũng nhức, đi uống cà phê cũng nhức, đi vòng vòng cũng, nhức từ sáng đến trưa, từ trưa đến tối, từ tối nhức đến tận gần sáng, uống cả đống Panadol Đỏ mà hổng xi nhê. Cả đêm ngồi coi HBO mà chẳng thấy chữ gì… cứ thấy hình xẹt qua xẹt lại, thấy người đi tới đi lui… Nhắm mắt thì lại mở ra… chẳng dám đeo kính, vì càng đeo càng nhức… bó tay. Khoảng 4g sáng hơn thiếp đi chút đỉnh, thoáng một cái đã là 6g30. Một ngày mới lại bắt đầu… Ngồi không sáng giờ. Ngồi không cùng với bệnh… Hic… Hình như hồi hôm trúng gió… Sốt mất rồi, lưỡi thì khô, cổ thì đau, mặt thì nóng… Rõ ràng là lẽ: “Nhàn cư vi bất thiện đây mà”

Trời ơi lạ quá. Chẳng lẽ đây là định mệnh. Con không muốn ở không trong một ngày phải làm việc và không muốn phải làm việc trong một ngày ở không. Hic nói thế chứ thành lệ… bây giờ cứ đi làm 5 buổi hết 3 buổi ngồi không tự nhiên 2 buổi ngồi không lại phải làm việc. Phản đối khách hàng, phản đối xếp, phản đối cuộc đời… Tại sao cứ can thiệp một cách phũ phàng vào cuộc sống của con thế này!!!

Phải chăng là LẼ???

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: